[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 101: Điều tra

Chương 101: Điều tra

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

10.400 chữ

15-09-2026

Ánh sáng trong đường hầm tăm tối ngày càng rực rỡ, tiếng tàu điện ngầm ầm ầm trầm đục mỗi lúc một lớn, khiến cả không gian khẽ rung chuyển.

Chẳng mấy chốc, một đoàn tàu điện ngầm kiểu cũ đã dừng lại trước sân ga. Tàu rất dài, nhưng chỉ có cửa của toa cuối cùng từ từ mở ra, nằm ngay trước mặt đám người đang đứng đợi.

Bên trong toa tàu đèn đóm sáng trưng, nhưng lại trống không, chẳng có lấy một bóng người.

Đấu Hổ đút hai tay vào túi quần, thong thả bước vào trong, Bạch Thỏ bám sát ngay phía sau.

Thanh Linh, Cao Dương và cảnh sát Hoàng ăn ý nhìn nhau một cái.

Thanh Linh rút đao, cảnh sát Hoàng rút súng, Cao Dương cũng lôi con dao găm phòng thân ra, cả ba thận trọng bước lên tàu.

Thấy năm người đã vào trong toa, Trần Huỳnh tiến lên một bước, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: "Mọi người cẩn thận nhé."

Đấu Hổ lười biếng vẫy tay: "Nhớ kỹ điều kiện chúng ta đã thỏa thuận đấy."

Giây tiếp theo, cửa tàu đóng sập lại.

Đoàn tàu từ từ lăn bánh. Qua lớp kính cửa sổ trong suốt, có thể thấy nhóm người Trần Huỳnh vẫn đứng nguyên trên sân ga, dõi mắt nhìn theo. Rất nhanh, họ đã khuất bóng. Cảnh vật bên ngoài cửa sổ giờ chỉ còn là một dải bóng tối lướt qua vun vút, con tàu đang lao đi với tốc độ chóng mặt.

Trước khi bước qua cửa, Cao Dương còn khá căng thẳng, nhưng giờ đã lỡ lên "thuyền giặc" rồi, hắn bỗng thấy bình tĩnh hơn hẳn, mang tâm lý "đến đâu hay đến đó" cho nhẹ nợ.

Cao Dương đưa mắt quan sát xung quanh. Họ đang ở toa cuối cùng, bên trái có một cánh cửa nhưng không có đường lùi, còn cánh cửa thông sang toa kế bên ở phía bên phải thì đang đóng chặt.

Đấu Hổ vừa ngồi xuống băng ghế dài, sắc mặt bỗng sầm lại, kêu lên: "Á!"

Cảnh sát Hoàng lập tức chĩa súng lên, thanh Đường đao của Thanh Linh cũng đã gác ngang trước ngực.

Cao Dương cũng không rảnh rỗi, một tay lăm lăm dao găm, tay kia nhanh chóng ngưng tụ năng lượng, sẵn sàng tung 【Hỏa Diễm】 bất cứ lúc nào.

Ba người tựa lưng vào nhau tạo thành một vòng tròn không góc chết, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào sắp sửa ập đến.

Đấu Hổ bị trận thế này làm cho giật nảy mình, gã ngơ ngác nhìn cả ba: "Mấy đứa làm cái trò gì thế?"

Gã lập tức phản ứng lại, phá lên cười sằng sặc: "Vãi chưởng, mấy đứa làm quá rồi đấy, tôi có bảo là có nguy hiểm đâu."

— Thế ông gào toáng lên làm cái quái gì!

Cao Dương thầm chửi thề trong lòng, từ từ tra dao găm vào vỏ.

Thanh Linh và cảnh sát Hoàng cũng buông lỏng cảnh giác, cất vũ khí đi.

Cảnh sát Hoàng lắc đầu nguầy nguậy: "Thầy ơi, thầy đừng có giật đùng đùng lên thế chứ, người dọa người là chết người đấy nhé."

"Tự nhiên nhớ ra quên mang thuốc lá, mẹ kiếp đúng là sai lầm!" Đấu Hổ vỗ đùi đánh đét một cái, đẩy mặt nạ lên đỉnh đầu, để lộ hơn nửa khuôn mặt.

"Cơ mà ba đứa khá đấy, phản xạ nhạy bén, phối hợp lại ăn ý, đáng khen, đáng khen."

Nói thừa! Không thế thì sống được đến tận bây giờ chắc?

Cao Dương thầm bĩu môi trong lòng.

Bạch Thỏ móc trong túi ra một bao Thiên Bảo Lộ, ném cho Đấu Hổ: "Biết ngay là anh sẽ quên mà, tôi chuẩn bị sẵn cho anh rồi đây."

"Thỏ ơi! Cô đúng là chiếc áo bông nhỏ chu đáo của tôi!"

"Kiếp trước tôi tạo nghiệp gì không biết, tự dưng lại đi làm áo bông cho anh." Bạch Thỏ lườm nguýt, đảo mắt lên tận trời.

Đấu Hổ hớn hở đón lấy bao thuốc, lắc ra một điếu ngậm lên miệng, rồi lại vỗ đùi cái đét: "Mẹ kiếp, quên xừ nó bật lửa rồi. Cao Dương, giúp một tay đi."

"Thầy à, thiên phú của em đâu phải dùng để làm mấy việc này!" Cao Dương hơi ấm ức, nhưng vẫn giơ ngón giữa ra, gạt nhẹ qua đầu điếu thuốc trên môi Đấu Hổ, dễ dàng châm lửa.

Đấu Hổ rít một hơi, nhả khói mù mịt.

Cơn thèm thuốc của cảnh sát Hoàng cũng nổi lên, ông bèn rút ra một điếu.

Cao Dương miễn cưỡng châm thuốc cho cả hai, không nhịn được bèn hỏi: "Tiếp theo chúng ta làm gì đây?"Đấu Hổ nhàn nhã vắt chéo chân, ngửa đầu nhả một vòng khói không được tròn cho lắm: "Nghỉ ngơi đã."

"Nghỉ ngơi á?" Người thuộc phái hành động như Thanh Linh là người đầu tiên tỏ vẻ khó hiểu.

Bạch Thỏ cũng ngồi xuống băng ghế dài: "Ý của thầy là chúng ta mới đến, lạ nước lạ cái, thay vì đâm đầu chạy lung tung thì chi bằng tìm hiểu môi trường xung quanh trước đã."

"Ngồi một chỗ mà cũng tìm hiểu được à?" Thanh Linh vặn lại.

"Thanh Xà, bình tĩnh nào." Đấu Hổ phẩy tay, ra hiệu cho tất cả ngồi xuống, "Mọi người cứ xâu chuỗi lại mọi chuyện trước đã, rồi hẵng hành động cũng chưa muộn."

Cao Dương thấy cũng có lý. Hắn vừa ngồi xuống lại cảm thấy hình như chưa ổn lắm, bèn vội vàng đứng dậy, sán lại ngồi sát cạnh Đấu Hổ.

Cảnh sát Hoàng cũng phản ứng cực nhanh, lập tức xí ngay chỗ trống bên kia của Đấu Hổ.

Hai người nhìn nhau cười hiểu ý. Nói về khoản tiếc mạng, hai người họ trước giờ chưa từng thua ai.

Ngày trước khi chơi game RPG, Cao Dương luôn có thói quen chuẩn bị tận răng rồi mới đi khám phá mê cung: cày max cấp, tích trữ đủ trang bị và đạo cụ, đảm bảo không có bất kỳ sơ suất nào.

Tiếc là ngoài đời thực không thể save game, nếu không với tính cách của Cao Dương, chắc chắn hắn sẽ đi ba bước save một lần.

Cao Dương mở điện thoại, thử gửi tin nhắn vào group chat của tổ chức nhưng báo lỗi. Quả nhiên tín hiệu đã bị chặn.

Cao Dương tháo balo, kiểm kê lại vật tư. Ngoài các trang bị phụ trợ và hộp sơ cứu, bên trong còn đủ lương khô và nước uống cho khoảng mười ngày. Điều này khiến hắn thấy an tâm hơn hẳn.

Nhớ lần trước ở thôn Cổ Gia, bọn họ đã bị cắt đứt cả thức ăn lẫn nước uống suốt ba ngày ròng, cái mùi vị đó ai trải qua rồi mới thấu.

Cuối cùng là kiểm tra hệ thống.

【Truy cập hệ thống】

【Bạn vừa tích lũy thêm 23 Điểm may mắn】

— Xem bảng chỉ số nào.

【Điểm thể lực: 47 | Điểm sức bền: 48】

【Điểm sức mạnh: 217 | Điểm nhanh nhẹn: 259】

【Điểm tinh thần: 209 | Điểm mị lực: 67】

【Điểm may mắn: 132】

Đối với Cao Dương, các thiên phú hiện tại đã đủ xài.

Hơn nữa, lượng chỉ số cộng thêm từ thiên phú mới đã không còn bù đắp nổi số điểm phải tiêu hao để lĩnh ngộ chúng nữa, vụ làm ăn này ngày càng lỗ vốn.

Cao Dương cũng nhận ra điều này. Ban đầu hắn tích lũy được hơn bốn trăm Điểm may mắn, vốn định chia đều cho các chỉ số.

Ai ngờ hôm qua bị Hồng Phong đánh úp, hắn đành dồn sạch vào Điểm sức mạnh và Điểm nhanh nhẹn. Chiến lược cộng điểm này nhìn thì có vẻ liều lĩnh, nhưng thực chất là chẳng còn lựa chọn nào khác.

Sức tàn phá của thiên phú 【Bộc Phá】 trên người Hồng Phong quá đỗi kinh hoàng. Trừ phi có lượng máu và giáp trâu bò cỡ Tử Trư, cộng thêm thiên phú phòng ngự từ cấp 4 trở lên thì may ra mới gánh nổi.

Cao Dương rõ ràng không có những thứ đó, cho nên hắn chọn cách lấy công chọi công, đánh cược xem ai hạ sát ai trước.

Nhìn vào kết quả thì hắn lại cược đúng thêm lần nữa.

Thế nhưng tình hình trước mắt đã khác, nguy hiểm chực chờ phía trước vẫn còn là một ẩn số.

Dù thế nào đi nữa, Điểm thể lực và Điểm sức bền hiện tại của hắn đều quá thấp. Nói theo thuật ngữ game thì chính là quá "máu giấy", mà máu giấy thì rất dễ đột tử, phải nhanh chóng đắp thêm vào.

— Hệ thống, toàn bộ Điểm may mắn đang tích lũy hiện tại và số điểm thu được tiếp theo trong phù động, tự động phân bổ đều vào Điểm thể lực và Điểm sức bền cho ta, cho đến khi rời khỏi phù động mới thôi.

【Xác nhận】

【Thoát hệ thống】

Cao Dương mở mắt ra. Chẳng biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, hắn cảm thấy hơi thở thông suốt hơn đôi chút, nhịp tim cũng đập trầm ổn và mạnh mẽ hơn. Hắn đưa tay sờ xuống bụng, tiếc thật, vẫn chẳng có múi cơ nào.

"Mọi người thấy chỗ này có gì khác so với bên ngoài không?" Đấu Hổ hút xong điếu thuốc, cất tiếng hỏi."Cảm giác nguy hiểm quá." Cảnh sát Hoàng vừa nói vừa bất giác nhích lại gần Đấu Hổ thêm chút nữa.

"Do tâm lý của ông thôi." Đấu Hổ quàng tay qua vai cảnh sát Hoàng, chép miệng ngán ngẩm: "Hoàng Ngưu này, ông làm cảnh sát kiểu gì thế hả, dũng cảm lên chút không được à?"

"Dũng cảm và liều lĩnh là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau đấy." Cảnh sát Hoàng cãi lại.

"Nhiệt độ hình như thấp hơn bên ngoài một chút." Cao Dương lên tiếng.

"Ừ." Đấu Hổ gật đầu, "Còn gì nữa không?"

"Chặng này chạy hơi lâu nhỉ, mãi vẫn chưa tới ga kế tiếp." Bạch Thỏ nhìn chằm chằm vào bóng tối đặc quánh đang vụt qua ngoài cửa sổ, khẽ nhíu mày.

"Ừm, còn gì nữa không?" Đấu Hổ như đang dẫn dắt, gã nhìn sang Thanh Linh: "Cô cũng nói thử xem."

"Tàu chạy êm quá." Thanh Linh vẫn kiệm lời như vàng.

"Đúng thật, chẳng giống đang đi tàu điện ngầm chút nào."

Cao Dương cũng nhận ra điều này. Đáng lẽ ra, tàu điện ngầm khi chạy sẽ hơi lắc lư, lúc đi nhanh còn có gió hầm thổi vào mát lạnh.

"Tốt, vậy mọi người rút ra kết luận gì?" Đấu Hổ không quên nhắc nhở: "Tôi không cần những suy đoán chủ quan đâu nhé, phải là kết luận khách quan dựa trên suy luận logic đàng hoàng."

Cả nhóm trầm ngâm suy nghĩ một lát.

"Hiện tại ít thông tin quá, chưa thể kết luận được gì." Bạch Thỏ nói.

Đấu Hổ nhìn sang những người khác, ai nấy cũng đều lắc đầu.

"Được rồi." Đấu Hổ chấp nhận thực tế trước mắt, gã đứng dậy, vươn vai xoay cổ vài cái: "Đi thôi, sang các toa khác xem sao."

Đấu Hổ đi đầu bước tới trước cửa nối toa, đưa tay đẩy thử, cửa không hề nhúc nhích.

"Cửa khóa rồi, ai phá đây?" Đấu Hổ hỏi.

"Để tôi." Thanh Linh bước lên một bước, định dùng bạo lực phá cửa thì bị Bạch Thỏ nhẹ nhàng kéo lại: "Để tôi làm cho."

Đấu Hổ tỏ vẻ rất tán thưởng: "Khá lắm, mấy thứ tôi dạy vẫn chưa quên."

"Có gì khác nhau à?" Thanh Linh không hiểu.

"Đương nhiên là có rồi." Đấu Hổ ra vẻ nghiêm túc: "Thanh Xà, cô thuộc hệ bộc phát chứ không phải hệ sức mạnh, chuyện phá cửa này để Bạch Thỏ làm sẽ đỡ tốn sức hơn nhiều."

"Phải luôn nhớ kỹ, chúng ta là một đội, phải bảo toàn tối đa sức chiến đấu cho cả nhóm. Chi tiết quyết định thành bại, đôi khi ranh giới giữa sống và chết chỉ chênh nhau một chút xíu thể lực mà thôi."

Thanh Linh trầm ngâm suy nghĩ.

Cao Dương thầm cảm thán: Đấu Hổ này đúng là biết cách chỉ dạy bằng cả lời nói lẫn hành động, không bỏ sót bất kỳ cơ hội truyền thụ nào, mà những điều gã dạy lại toàn là kỹ năng thực chiến cực kỳ hữu dụng.

Vừa mạnh lại vừa biết giữ mạng, nhìn bề ngoài thì xuề xòa phóng khoáng, nhưng thực chất khả năng xử lý tiểu tiết lại đỉnh cao vô cùng.

Vững vàng mà không kém phần tếu táo, thô lỗ nhưng ẩn chứa sự tỉ mỉ, quả không hổ danh là đại lão xếp hạng 9 về thực lực.

"Tôi lên đây." Bạch Thỏ liếc nhìn mọi người.

Ai nấy đều rút vũ khí ra, cực kỳ ăn ý bày sẵn thế trận.

Bạch Thỏ lùi lại nửa bước, tung một cú đá xoay người dứt khoát, cửa toa "rầm" một tiếng bị đá văng ra.

Bạch Thỏ lập tức lui về sau, giữ đúng vị trí đội hình cùng đồng đội.

Cao Dương nhìn sang toa xe thứ hai, trong lòng bỗng giật nảy mình.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!